Ảnh báo "Nước mắt ngày 20-11"

~ 2017-08-24 ~

Nước mắt ngày 20.11




Đây là Đỗ Thị Hương Thảo và em trai. Cô bé đang ngồi khóc trong căn bếp nhà mình. 19 tuổi, Thảo cũng hồn nhiên và dễ cười, ngồi với anh Hoàng cứ khúc kha khúc khích. Nhưng em cũng hay khóc. Mẹ em vừa bỏ mấy bố con về ngoại được mấy ngày.

Em kể, mẹ vẫn nói rằng bố làm việc tốt, nhưng trong lòng mẹ cũng không muốn.

Thảo là con gái lớn của thày Đỗ Việt Khoa – người giáo viên đứng lên tố cáo tiêu cực trong thi cử ở Hà Tây đình đám 9 năm về trước. Thày Khoa được báo chí xưng tụng, được Bộ trưởng tuyên dương, nhưng tất cả những điều đó không khiến cuộc sống dễ dàng hơn. Trù dập, khủng bố, đánh đập. Có lần, những đồng nghiệp còn ép học sinh ký vào một lá đơn tố cáo ông Khoa đánh học sinh, thày kể thế.

9 năm trôi qua, truyền thông đã quên ông Khoa gàn dở đi tố cáo tiêu cực, như quên nhiều số phận khác. Nhưng trong căn nhà đấy, những áp lực và nỗi buồn hình như vẫn chưa vơi đi. Ngày thày Khoa viết lá đơn tố cáo tiêu cực đầu tiên, Thảo chỉ là cô bé lớp 5, không biết gì. Bây giờ, đã là thiếu nữ, và đã biết đau buồn.

9 năm trôi qua, ngành giáo dục không biết đã tốt lên bao nhiêu phần, thi cử đã trong sạch hơn nhiều chưa. Nhưng chúng tôi vẫn choáng váng khi đến, và nhìn thấy nước mắt trên gương mặt Thảo. Cái giá phải trả cho sự khẳng khái, đến giờ vẫn chưa thu lãi xong? Và cái giá rất đắt ấy, hình như cũng chỉ như bao nhiêu câu chuyện “mua vui cũng được một vài trống canh”, đã chìm vào quên lãng từ nhiều năm trước.

20.11 năm nay, chúng tôi muốn nói lại về Đỗ Việt Khoa.